Sống ảo!

Cơn bão biển đã đi qua nhanh quá
Trận mưa hoàn lưu làm mát cả ba miền
Còn cơn lốc phiên toà “giải cứu” cứ mạnh lên
Cư dân mạng được một phen nôn mửa!
Định không viết thêm một câu nào nữa
Sợ viết nhiều lại mang tiếng thù dai
Nhưng vẫn chưa cảm ơn đảng thiên tài
Thì lúc chết vẫn mở hai con mắt!
Nhiều cái được và quá nhiều cái mất
Và càng ngày lò bác Trọng sáng hơn
Dẫu chưa làm gì đốt nổi dãy Trường sơn
Nhưng đã cháy sém niềm tin của những người yêu nước!
Càng hô hào học tập theo gương Bác
Lại càng có nhiều đồng chí quan tham
Đội ngũ tinh hoa hàng ngàn đứa nhúng chàm
Nhan nhản cán bộ nguồn đã thành rác rưởi!
Ngạc nhiên chưa, trước quan toà chúng nói
Khi nhận đống tiền hối lộ nhẹ như không
Cứ tưởng người ta trân trọng cảm ơn
Nào có biết đó là điều vi phạm!
Nghe chúng giải bày mà tui ngao ngán
Hình như có chung một giáo án lôi ra
Học viện nào đào tạo quá tài ba
Bằng tốt nghiệp cao cấp nghề lừa đảo(!)
Các đồng chí của ta quen sống ảo
Nay như từ hành tinh khác trở về
Mồm phun ra nhưng câu, chữ ngô nghê
Làm xúc phạm đến giang hồ, thảo khấu!
Gằn trăm năm đảng ta phấn đấu
Mục đích làm cho nước mạnh dân giàu
Mà đi đâu cũng nhan nhản người nghèo
Chỉ thấy các quan đã thành siêu vô sản!
Muốn nói lời cảm ơn mà nghẹn như ăn phải cám
Thôi đành viết đôi lời gửi đảng quang vinh
Đừng thấy nhân dân cả nước mần thinh
Là có nghĩa niềm tin kia tuyệt đối!
Niềm tin không thể qua những lời nói dối
Mà đo bằng nền dân chủ, tự do
Với người dân là có bữa cơm no
Và cá,thịt không còn là xa xỉ!!!
Vâng – độc lập vốn là điều trân quý
Nhưng cũng cần hội nhập để đi lên!
Xin các ông đừng mua bán niềm tin
Thì xã hội sẽ là thiên đường sáng!
Thơ: Nguyễn Hữu Lưu

Trả lời