BÁO VIETNAMEUROPA XIN PHÉP ĐĂNG LẠI BÀI THƠ VIẾT VỀ NƯỚC NGA – ĐINH NHO TUẤN

NƯỚC NGA – ĐINH NHO TUẤN

“Ôi nước Nga, chẳng thể nào vĩ đại
Nếu thiếu đi những người mẹ nhân từ
Người nướng bánh trao tay con ra trận
Và nhận về giấy báo tử bằng thư”.

Ta đã xa những đền đài thuở ấy

Vẫn nghiêng mình khi nhớ tới nước Nga

Như hồn thiêng, xát da, xát thịt

Như máu hồng trộn sóng Volga.

Cánh đồng hoang Sa Hoàng thúc ngựa

Bầy chó săn đuổi tuyết dưới trời

Con sơn dương đẫm mồ hôi, nước mắt

Chạy vào rừng trốn thác loạn trò chơi.

Buồm giong lên nước Nga ngạo nghễ

Gió căng phồng phần phật thổi về đâu

Máu xối xả Biển Đen thành biển đỏ

Trên bậc thềm quỳ gối cả Châu Âu.

Vàng rực lên những đền đài, thánh điện

Châu báu chất che lấp cả mặt trời

Rừng gỗ sồi, ngôi nhà nâu vững chãi

Ấm Samovar bốc khói sương rơi.

Rượu Vogka, điện Kremlin ngật ngưỡng

Hầm điền trang chín mọng từng vò

Anh Ivan chiều chiều xiêu vẹo

Hềnh hệch cười, thoải mái, vô lo.

Nước Nga đẹp, nước Nga giàu, hùng mạnh

Trên máu xương cao ngất những tượng đài

Chọn đường đi ngàn năm toan tính

Ưỡn ngực mình chưa giống một ai.

Kỷ hai mốt loài người hoang dã lắm

Chém giết nhau, đơn giản giết con gà

Đất Crimea một ngày tìm đất mẹ

Những thây người tan chảy bởi nước Nga.

Nhưng tất cả cố dịu dàng xoa dịu

Bằng bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông

Trái đất rộng dường như thiên vị

Kéo hết về đây bao tinh tuý, thiên bồng.

Bằng sắc đẹp con gái Nga dung dị

Một nụ cười cũng thắp sáng mùa đông

Ánh mắt đưa cũng gây hờn cơn gió

Vẻ đăm chiêu cũng khắc khoải cánh đồng.

Bằng thiên tài Tolstoy, Pushkin, Lermontov…

Cánh buồm thơ dẫn lối cả thế gian

Để trái đất vục đầu đắm đuối

Uống áng văn say khướt gió ngàn.

Bằng những cánh đồng, nắng làm bến đậu

Táo nở hoa che kín bầu trời

Cánh đồng nho ngát thơm mùi rượu

Biển mạch vàng phủ đất tốt tươi.

Bằng những con sông uốn mình huyền thoại

Chảy triệu năm không chút bụi vương mình

Tắm nước Nga trong thiên thanh, trần tục

Vạn thuyền buồm xé sóng hát trường chinh.

Bằng hy sinh và tận cùng đôn hậu

Bao phận người, những cung bậc thời gian

Người dùng áo lau tấm gương lịch sử

Balalaika, đêm trắng ấm cung đàn.

Ôi nước Nga, chẳng thể nào vĩ đại

Nếu thiếu đi những người mẹ nhân từ

Người nướng bánh trao tay con ra trận

Và nhận về giấy báo tử bằng thư.

Ôi nước Nga chẳng thể nào vĩ đại

Nếu thiếu đi dù chỉ một nhân tài

Nay Kutuzov, xưa Peter đại đế

Dìu nước Nga hùng dũng bước lên ngai.

Lời thánh ca vang vang chiều tối

Ru nước Nga vào giấc ngủ yên bình

Bao bất ổn vùi mình trong mơ ổn

Rừng bạch dương không ngủ đợi bình minh.

Tác giả: Đinh Nho Tuấn

Trả lời